Bài Ðọc I: 2 Sb 36, 14-16. 19-23
"Cơn thịnh nộ và
lòng từ bi của Chúa được tỏ bày qua sự lưu đày và giải phóng
của dân tộc".
Trích sách Sử Biên
Niên quyển thứ hai.
Trong những ngày ấy,
tất cả những đầu mục tư tế và dân chúng đều bất trung, bắt
chước những sự ghê tởm của các dân ngoại. Họ làm dơ bẩn đền
thờ Chúa đã được Chúa thánh hoá tại Giêrusalem.
Chúa là Thiên Chúa
tổ phụ họ, đã luôn luôn đêm ngày sai sứ giả đến với họ, vì
Người thương xót dân Người và đền thờ của Người. Nhưng họ
nhạo báng các sứ giả Chúa, coi thường lời Chúa, và nhạo báng
các tiên tri, đến nỗi, sau hết, cơn thịnh nộ của Chúa đã đổ
lên dân Người, và vô phương cứu chữa. Quân thù đã đốt đền
thờ Chúa, phá huỷ tường thành Giêrusalem, phóng hoả tất cả
các lâu đài và thiêu huỷ mọi đồ vật quý giá. Nếu có ai thoát
khỏi lưỡi gươm, thì bị dẫn về Babylon để làm nô lệ nhà vua
và con cái vua, cho đến thời vua nước Ba-tư thống trị; như
thế ứng nghiệm lời Chúa dùng miệng tiên tri Giêrêmia mà
phán, cho đến khi đất nước được mừng ngày Sabbat; vì trong
tất cả những ngày xáo trộn, họ sẽ không giữ được ngày Sabbat
trọn bảy mươi năm trường.
Năm thứ nhất triều
đại Cyrô, vua xứ Ba-tư, để lời Chúa dùng miệng tiên tri
Giêrêmia phán trước được thực hiện, thì Chúa thúc đẩy tâm
hồn hoàng đế Cyrô, vua xứ Ba-tư, nhà vua ra lệnh truyền rao
khắp đất nước, và ban chiếu chỉ rằng: "Ðây hoàng đế Cyrô,
vua xứ Ba-tư tuyên bố: Chúa là Thiên Chúa trời đất đã ban
cho trẫm mọi nước trên mặt đất, và chính Người đã ra lệnh
cho trẫm xây cất cho Người một đền thờ ở Giêrusalem trong xứ
Giuđa. Ai trong các ngươi thuộc về dân Chúa? Thiên Chúa sẽ ở
với nó, và nó hãy tiến lên".
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 136, 1-2. 3. 4-5. 6
Ðáp: Lưỡi tôi
dính vào cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi (c. 6a).
Xướng: 1) Trên bờ
sông Babylon, chúng tôi ngồi khóc nức nở, khi tưởng nhớ đến
núi Sion. Trên những cây dương liễu miền đó, chúng tôi treo
các cây lục huyền cầm của chúng tôi. - Ðáp.
2) Vì nơi này, quân
canh ngục đòi chúng tôi vui vẻ hát lên. Họ giục chúng tôi
rằng: "Hãy vui mừng; hãy hát cho chúng ta nghe điệu ca
Sion!". - Ðáp.
3) Lẽ nào chúng tôi
ca hát ngợi khen Thiên Chúa trên đất khách quê người? Hỡi
Giêrusalem, nếu tôi lại quên ngươi, thì cánh tay tôi sẽ bị
khô đét. - Ðáp.
4) Lưỡi tôi dính vào
cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi. Nếu tôi không đặt
Giêrusalem trên tất cả mọi niềm vui thoả. - Ðáp.
Bài Ðọc II: Ep 2, 4-10
"Anh em chết bởi
tội và được cứu rỗi bởi ân sủng".
Trích thư Thánh
Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô.
Anh em thân mến,
Thiên Chúa là Ðấng giàu lòng từ bi, vì lòng yêu thương cao
cả mà Người đã yêu thương chúng ta, đến nỗi khi tội lỗi làm
cho chúng ta phải chết, thì Người làm cho chúng ta sống lại
trong Ðức Kitô, nhờ ơn Ngài mà chúng ta được cứu rỗi; Người
đã cho chúng ta được cùng chung sống lại và đồng ngự trị
trên nước trời trong Ðức Giêsu Kitô, để tỏ cho hậu thế được
thấy sự phong phú dồi dào của ơn Chúa mà lòng nhân lành Chúa
đã ban cho chúng ta trong Ðức Giêsu Kitô? Vì chưng, bởi ơn
Chúa, anh em được cứu rỗi nhờ đức tin. Ðiều đó không phải do
anh em, vì đó là ân huệ của Chúa; cũng không phải do việc
làm, để không ai được tự phụ. Vì chúng ta là thụ tạo của
Người, đã được tạo thành trong Ðức Giêsu Kitô, để làm các
việc lành mà Chúa đã dự liệu, hầu chúng ta đem ra thực hành.
Ðó là lời Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc Âm: Ga 3, 16
Thiên Chúa đã yêu
thế gian đến nỗi ban Con Một Mình, để tất cả những ai tin
Con Ngài, sẽ được sống đời đời.
Phúc Âm: Ga 3, 14-21
"Thiên Chúa đã
sai Con Ngài đến để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ".
Tin Mừng Chúa Giêsu
Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu
nói với Nicôđêmô rằng: "Như Môsê đã treo con rắn lên ở sa
mạc thế nào, thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy, để
tất cả những ai tin ở Người, sẽ không bị huỷ diệt, nhưng
được sống đời đời. Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã
ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không
phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không
sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để
thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ. Ai tin Người Con ấy
thì không bị luận phạt. Ai không tin thì đã bị luận phạt
rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án
phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối
tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa. Thật vậy, ai
hành động xấu xa thì ghét sự sáng, và không đến cùng sự
sáng, sợ những việc làm của mình bị khiển trách; nhưng ai
hành động trong sự thật thì đến cùng sự sáng, để hành động
của họ được sáng tỏ là họ đã làm trong Thiên Chúa".
Ðó là lời Chúa.

Suy Nghiệm
Lời Chúa
Phụng vụ Lời Chúa
cho Chúa Nhật 4 Mùa Chay Năm B hôm nay được phản ánh nơi cảm
nhận đầy xác tín của Thánh Phaolô Tông Đồ Dân Ngoại trong
bài đọc 2 (Êphêsô 2:4-10) sau đây:
"Thiên Chúa là
Ðấng giàu lòng từ bi, vì lòng yêu thương cao cả mà Người đã
yêu thương chúng ta, đến nỗi khi tội lỗi làm cho chúng ta
phải chết, thì Người làm cho chúng ta sống lại trong Ðức
Kitô, nhờ ơn Ngài mà chúng ta được cứu rỗi; Người đã cho
chúng ta được cùng chung sống lại và đồng ngự trị trên nước
trời trong Ðức Giêsu Kitô, để tỏ cho hậu thế được thấy sự
phong phú dồi dào của ơn Chúa mà lòng nhân lành Chúa đã ban
cho chúng ta trong Ðức Giêsu Kitô".
Đúng thể, hai yếu tố
Thiên Chúa nhân từ và con người tội lỗi đã gặp nhau ở phụng
vụ Lời Chúa trong Chúa Nhật 4 Mùa Chay năm B này, nhưng tình
thương bao la của Thiên Chúa đã thắng vượt tội lỗi và cứu
chuộc nhân loại. Như trong bài đọc 1 (2Niên Ký
36:14-16,19-23) đã nhận định về tình trạng càng ngày càng
tội lỗi của dân Chúa đến độ họ bị đi đầy sang Babylon, nhưng
Chúa vẫn thương mang họ về lại đất hứa sau thời gian 70
năm đúng như lời Ngài đã phán qua tiên tri Giêrêmia.
"Trong những
ngày ấy, tất cả những đầu mục tư tế và dân chúng đều bất
trung, bắt chước những sự ghê tởm của các dân ngoại. Họ làm
dơ bẩn đền thờ Chúa đã được Chúa thánh hoá tại Giêrusalem...
Cơn thịnh nộ của Chúa đã đổ lên dân Người... Quân thù đã đốt
đền thờ Chúa, phá huỷ tường thành Giêrusalem, phóng hoả tất
cả các lâu đài và thiêu huỷ mọi đồ vật quý giá. Nếu có ai
thoát khỏi lưỡi gươm, thì bị dẫn về Babylon để làm nô lệ nhà
vua và con cái vua, cho đến thời vua nước Ba-tư thống trị.."
"Năm thứ nhất
triều đại Cyrô, vua xứ Ba-tư, để lời Chúa dùng miệng tiên
tri Giêrêmia phán trước được thực hiện, thì Chúa thúc đẩy
tâm hồn hoàng đế Cyrô, vua xứ Ba-tư, nhà vua ra lệnh truyền
rao khắp đất nước, và ban chiếu chỉ rằng: 'Ðây hoàng đế
Cyrô, vua xứ Ba-tư tuyên bố: Chúa là Thiên Chúa trời đất đã
ban cho trẫm mọi nước trên mặt đất, và chính Người đã ra
lệnh cho trẫm xây cất cho Người một đền thờ ở Giêrusalem
trong xứ Giuđa. Ai trong các ngươi thuộc về dân Chúa? Thiên
Chúa sẽ ở với nó, và nó hãy tiến lên'".
Bài Phúc Âm của
Thánh ký Gioan (3:14-21) càng cho thấy rõ Thiên Chúa yêu
thương nhân loại biết là dường nào. Ở chỗ:
"Thiên Chúa đã
yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai
tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời,
vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt
thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ. Ai
tin Người Con ấy thì không bị luận phạt".
Thật vậy, Thiên Chúa
ban Con Một của Ngài cho thế gian là để cứu thế gian chứ
không phải để luận phạt thế gian. Thế nhưng, để được cứu,
hay để lãnh nhận ơn cứu độ con người phải tin vào Con của
Ngài, phải chấp nhận Con của Ngài, phải nhận biết Con của
Ngài. Đó là lý do Thánh Phaolô, cũng trong bài đọc hai đã
khẳng định nguyên tắc cứu độ như sau: "Vì chưng, bởi ơn
Chúa, anh em được cứu rỗi nhờ đức tin. Ðiều đó không phải do
anh em, vì đó là ân huệ của Chúa; cũng không phải do việc
làm, để không ai được tự phụ".
Đối với thành phần
không tin Con của Ngài, không chấp nhận và nhận biết Con của
Ngài thì tự họ luận phạt họ, như Chúa Kitô khẳng định trong
bài Phúc Âm như sau: "Ai không tin thì đã bị luận phạt
rồi, vì không tin vào danh Con Một Thiên Chúa; và đây án
phạt là sự sáng đã đến thế gian, và người đời đã yêu sự tối
tăm hơn sự sáng, vì hành động của họ xấu xa".
Theo tiến trình
phụng vụ Lời Chúa từ Chúa Nhật thứ 1 Mùa Chay cho tới nay
thì nếu Chúa Nhật tuần thứ 1 về một Chúa Kitô chay tịnh
40 đêm ngày trong hoang địa và bị ma quỉ cám dỗ, ám chỉ
Người sẽ đạp nát đầu rắn quỉ (xem Khởi Nguyên 3:15) bằng
cuộc tử giá của Người, Chúa Nhật tuần thứ 2 về một Chúa Kitô
biến hình, ám chỉ cuộc phục sinh vinh hiển của Người, hoàn
toàn chiến thắng tội lỗi và sự chết, và Chúa Nhật thứ 3 về
một Chúa Kitô như một đền thờ của Thiên Chúa bị bàn tay con
người phá hủy bằng cách sát hại nhưng Người đã dựng lại nội
trong 3 ngày, ám chỉ đến mầu nhiệm vượt qua từ sự chết (bị
phá hủy) đến sự sống (dựng lại) của Người, thì Chúa Nhật thứ
4 cũng chất chứa mầu nhiệm vượt qua như vậy, ở chỗ:
"Như Môsê đã
treo con rắn lên ở sa mạc thế nào (để chữa lành cho những ai
bị rắn cắn mà nhìn lên nó - xem Dân Số 21:4-9, và loài người
cũng bị rắn quỉ cắn trong địa đường nên cũng phải nhìn lên
Đấng bị tử giá), thì Con Người cũng sẽ phải treo lên như vậy
(khổ nạn và tử giá), để tất cả những ai tin ở Người, sẽ
không bị hủy diệt, nhưng được sống đời đời (phục sinh)".
Vấn đề được đặt ra ở
đây là chẳng lẽ con rắn là loài độc hại lại ám chỉ Chúa Kitô
cứu độ hay sao? Nếu đọc kỹ chúng ta thấy Lời Chúa Giêsu chỉ
so sánh hình ảnh "treo lên" mà thôi, của con rắn và
của Người. Con rắn bị "treo lên" ở một cây cột
thẳng đứng (pole), còn Chúa Giêsu bị treo lên ở cây thập tự
giá (cross), hoàn toàn khác nhau giữa cây cột và cây thập
giá. Chỉ có hình ảnh "treo lên" là giống nhau thôi.
Thế nhưng, hình ảnh "treo lên" của con rắn ám chỉ
ám chỉ hình ảnh "treo lên" của Đấng đến "để
tiêu diệt công việc của ma quỉ" (1Gioan 3:8) là tội lỗi
và sự chết do hắn gây ra cho chính mình (xem Khải Huyền
12:1-9) cũng như cho con người ngay từ ban đầu (xem Khởi
Nguyên 3:1-7), bởi thế hình ảnh "treo lên" của con
rắn ám chỉ nó bị tiêu diệt bởi sự kiện "treo lên"
của Chúa Cứu Thế.
Tóm lại, qua phụng
vụ lời Chúa trong Mùa Chay nói chung và Chúa Nhật IV nói
riêng, Giáo Hội muốn cho con cái của mình thấy được chẳng
những một Chúa Kitô vượt qua để thấy được Đấng đã sai Người
là Cha trên trời vô cùng yêu thương nhân loại, đến độ lợi
dụng chính tội lỗi của con người để tỏ lòng thương con
người, mà còn nhờ đó cảm nghiệm được tình thương bao
la vô cùng bất tận của Thiên Chúa và tin vào Con của Ngài là
tất cả mạc khải thần linh của Ngài và về Ngài, là hiện thân
sống động tình thương của Ngài đối với nhân loại tội lỗi
không thể cứu mình và vô cùng hèn hạ khốn nạn bất xứng
chỉ đáng sa phạt đời đời mà thôi! Chính vì con người không
thể tự cứu mình, mà là được Thiên Chúa cứu, mà họ phải tin
vào Ngài nơi Người Con khổ giá của Ngài mới được cứu độ, một
đức tin bất khuất và bền đỗ đến cùng, bất chấp mọi cám dỗ và
gian nan.
Đúng thế, trong
chính những gian nan khốn khó và bị đọa đẩy bởi chính tội
lỗi của mình, những gian nan khốn khó và đọa đầy bất đắc dĩ
Thiên Chúa muốn sử dụng như "gậy ông đập lưng ông" để đánh
động con người tội lỗi đáng thương, và cuối cùng để cứu độ
con người một khi nhờ đó họ bừng tỉnh mà trở về với Ngài,
như tâm tình của dân Chúa khi bị đi đầy ở Babylon trong Bài
Đáp Ca hôm nay:
1) Trên bờ sông Babylon, chúng tôi ngồi khóc nức nở, khi tưởng
nhớ đến núi Sion. Trên những cây dương liễu miền đó, chúng
tôi treo các cây lục huyền cầm của chúng tôi.
2) Vì nơi này, quân
canh ngục đòi chúng tôi vui vẻ hát lên. Họ giục chúng tôi
rằng: "Hãy vui mừng; hãy hát cho chúng ta nghe điệu ca
Sion!".
3) Lẽ nào chúng tôi
ca hát ngợi khen Thiên Chúa trên đất khách quê người? Hỡi
Giêrusalem, nếu tôi lại quên ngươi, thì cánh tay tôi sẽ bị
khô đét.
4) Lưỡi tôi dính vào
cuống họng, nếu tôi không nhớ đến ngươi. Nếu tôi không đặt
Giêrusalem trên tất cả mọi niềm vui thoả.
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL. Nếu
có thể xin nghe chia sẻ theo cảm hứng hơn là đọc lại bài
chia sẻ trên
MC.CNIV-B.mp3
https://youtu.be/jbCUxxgGaVE
https://youtu.be/l3VCwoqIlaY (TV Show)